Park Yoo Chun không phải là một cậu trai bình thường.
Hoặc là cậu trai bất bình thường nhất trong số đám con trai bình thường.
Được cái, sự bất bình thường của cậu ta không phải là bị tâm thần hoặc dở người gì đấy, nó lại đi theo một chiều hướng khác, vô cùng tích cực: quá đào hoa.
Nói thật lòng thì cậu ta không thuộc dạng nhan sắc mặn mà gì cho cam, chỉ tính riêng trong cái nhóm Tây Hội Shin Ki của cậu ta mà nói thì chỉ đứng hạng bét: không được dễ thương như Jun Su, không nghiêng nước nghiêng thành như Jae Joong, cũng không được baby như Chang Min, lại càng không được manly như Yun Ho. Ấy vậy mà bọn con gái đổ cậu ta như rạ gặp bão.
Park Yoo Chun trong những năm đi học được bạn bè miêu tả lại như sau: Áo luôn luôn mặc theo kiểu một vạt trong quần một vạt ngoài quần, cà vạt không thắt nút mà chỉ để hai dải bên ngắn bên dài, trong cặp sách có đúng hai quyển vở và một cái bút chì, tóc thì cứ nửa tháng lại đổi một kiểu, mà đặc biệt thích những kiểu không-ai-dám-cắt. Cơ mà nói cho cùng thì đó là style mà cả đám Tây Hội Shin Ki đều theo, chỉ trừ có khoản tóc tai thì là của một mình Yoo Chun (thì đã bảo là không-ai-dám-cắt mà).
Nói về tình sử của Park Yoo Chun thì phải quay lại 24 năm trước, khi cậu ta 4 tuổi, vừa mới bước chân vào đời (tức đi học mẫu giáo). 4 tuổi mới học mẫu giáo nghe có vẻ hơi muộn, nhưng thật ra lúc đầu gia đình cậu ta đâu có ý định cho đi học. Thử nghĩ mà xem, có mỗi mình cậu quý tử, ở nhà bao nhiêu người hầu kẻ hạ chăm sóc chả sướng à? Sao phải đến cái nơi chật chội bao nhiêu là trẻ con ăn ngủ tập thể ở đấy, xót xa lắm! Park Yoo Chun cũng ý thức được mình là cậu chủ, vô cùng thông minh, nên không thèm đi học với bọn trẻ con kia. Ai ngờ thằng nhóc Chang Min hàng xóm năm đó mới có 2 tuổi đã biết đọc biết viết, cả nước biết tiếng, còn được gọi là "Thần đồng quốc gia". Cậu chủ Park tức quá, khóc la ầm ĩ đòi được đi học.
Ngày đầu tiên đến trường, cậu đã được xếp ngồi cạnh một cô bé xinh ơi là xinh, da trắng môi đỏ tóc đen, y như công chúa Bạch Tuyết ý. Cậu chủ Park thích lắm, lân la làm quen, nhưng lại kiêu không thèm hỏi tên, thành ra cứ gọi bé ý là Bạch Tuyết. Hàng ngày đến chỉ chơi với Bạch Tuyết, có gì ăn cũng phần Bạch Tuyết, đi ngủ cũng đòi nằm cạnh Bạch Tuyết, đặc biệt hôm nào cũng phải mi vào má Bạch Tuyết mấy cái.
Bỗng một hôm, có một thằng cu tóc dựng ngược như bị sét đánh ở đâu chuyển đến, cướp mất Bạch Tuyết của cậu. Bạch Tuyết thích thằng cu ấy ra mặt, suốt ngày đi theo gọi Yun Ho ơi Yun Ho à. Nhưng theo cậu chủ Park thấy thì thằng ấy đúng là một thằng đần, con gái nhà người ta xinh thế kia mà cứ gọi bằng hyung. Cứ thế một thời gian, cậu chủ Park vừa thấy chướng mắt, lại vừa thấy thương Bạch Tuyết, nên một hôm lúc hai đứa kia đang chơi xếp hình thì cậu chủ Park nhảy ra nói:
- Bạch Tuyết đừng chơi với thằng này nữa.
Bạch Tuyết tròn xoe mắt:
- Tại sao hả Yoo Chun?
- Còn vì sao nữa? - Yoo Chun chỉ tay vào mặt Yun Ho - Nó gọi Bạch Tuyết là hyung mà Bạch Tuyết vẫn còn muốn chơi với nó à?
Yun Ho ngây mặt ra hỏi:
- Thì hyung lớn hơn tui. Không gọi bằng hyung thì gọi bằng gì?
- Lớn hơn thì gọi bằng noona chứ - Cậu chủ Park quát thét ầm ĩ.
Bỗng có một giọng nói nhỏ nhẹ xen vào:
- Ủa, tui con trai mà, sao gọi bằng noona được?
Cậu chủ Park tưởng như sét đánh ngang tai, cảm thấy nếu có ai bảo là con chó có 2 chân thì cũng còn đáng tin hơn việc này. Thôi, thế là tan hoang giấc mơ nàng Bạch Tuyết. Cậu im, lủi thủi ra cầu trượt chơi một mình. Trượt được 5 vòng thì thằng cu tóc dựng lò dò dắt Bạch Tuyết đi ra:
- Tớ là Yun Ho.
- Thì sao?
- Tớ với Jae Joong hyung muốn rủ cậu chơi cùng.
- Jae Joong là thằng nào?
- Tui đây chứ ai. - Bạch Tuyết cười toe.
Thế là ở trường mẫu giáo Colors năm ấy có một bộ ba.
Hai năm sau, khi bộ ba ấy lên lớp 1 thì cậu chủ Park lại một lần nữa rơi vào lưới tình. Ai biểu cô giáo chủ nhiệm của cậu xinh quá làm chi, những giờ tập viết còn nhẹ nhàng cầm tay cậu uốn nắn từng chữ, làm cậu chủ Park cứ luôn mang quyết tâm là chữ càng ngày càng phải xấu.
Nhưng tuổi tác chênh lệch quá nhiều là nguyên nhân khiến Yoo Chun phải stop ngay cái việc yêu cô giáo, khi sang năm học lớp 2 thì cô giáo lấy chồng. Yoo Chun của chúng ta vô cùng buồn bã. Và cô giáo thì ngạc nhiên thấy chữ của bạn Park đẹp lên một cách không thể nào tin được.
Lên lớp 6, bộ ba của Yoo Chun biến thành bộ tứ, vì thằng Chang Min - hàng xóm của cậu chủ Park được đặc cách học nhảy lớp. Nó không học cùng lớp với HoJaeChun, vì được vào lớp năng khiếu. Ngày đầu tiên lên cấp 2, Yoo Chun vận đồng phục mới đứng ngoài cổng biệt thự chờ tài xế đánh ôtô lên chở đi học, thì thấy thằng nhóc kia mặc đồ giống mình, nói với nhau mấy câu thì biết là nó học cùng trường, thế là Yoo Chun rủ nó đi cùng xe, rồi giới thiệu nó với 2 thằng kia. Bọn chúng khoái thằng nhóc, vậy là chơi chung.
Thế mà nó dám nói với Yoo Chun rằng: "Hyung là đồ mù mắt" khi Yoo Chun chỉ cho nó thấy mối tình tiếp theo của mình. Mà nó không thích thì là việc nó thôi chứ, đằng này cứ nói với 2 thằng kia là tình yêu của cậu "mắt xếch, xấu ơi là xấu", khiến 2 thằng kia bị nó thuyết phục, lần sau nhìn thấy tình yêu của cậu cũng chê ỏng chê eo.
Kệ, ai cấm Park Yoo Chun này yêu bạn ý nào.
Cậu chủ Park lần này quyết tâm đến mức vào sinh nhật bạn ý, đã dẫn bạn ý ra vườn và mi bạn ý một cái.
Rồi nhận được một cái tát trời giáng.
Sau sự việc ấy, cậu chủ Park quyết định thay đổi phong cách, từ quần áo cho đến đầu tóc, với slogan: "Không thèm theo gái, phải để gái theo". Thật là một quyết định đúng đắn, con gái trong lớp lúc ấy đã lập hẳn fan club cho Yoo Chun, rồi dần dần con gái những lớp khác cũng ghi tên vào cái FC ấy, nâng quy mô của nó lên cấp trường. Các giáo viên thấy tình hình không ổn, trong một lễ chào cờ đã gọi cậu chủ Park lên cột cờ, nói rằng cậu phải ăn mặc cho đúng quy cách, và kêu cái FC giải tán. Ai dè ngày hôm sau, trên bảng các lớp dán đầy ảnh Yoo Chun, và 3 tên còn lại trong bộ tứ cũng ăn mặc theo style cậu chủ.
Bộ tứ ấy trải qua những năm cấp 2 "huy hoàng" như thế, cùng nhau lên cấp 3, vẫn mang theo hào quang ấy cùng hàng tá con gái vây xung quanh.
Ý, tại sao Chang Min không học nhảy bậc nữa ý hả?
Thì là tự kiềm kẹp mình đó.
Chang Min quá thông minh, nên nếu cần cù chăm chỉ học tập như hồi trước thì chắc chắn sẽ học vượt cấp. Nhưng từ khi gia nhập vào cái hội kia, nhóc ấy không muốn lên lớp một mình nên không thèm học bài ở nhà nữa, cũng chả đi học thêm gì ráo, chỉ đến trường hàng ngày thôi, nhận bằng Giỏi là được ý mà.
Cùng lúc này thì câu slogan quyết tâm trên của Park Yoo Chun bị bay đâu mất khúc đầu, vì gái vẫn theo nhưng cậu chủ Park lại rơi vào lưới tình. Yoo Chun gặp tình yêu này ở Melody Night Club, lúc đang quay cuồng theo nhạc thì 2 đứa đâm sầm vào nhau. Hẹn hò được mấy tháng thì con bé đòi bye bye, bảo là có bạn trai mới rồi. Cậu chủ Park cú quá, không biết thằng nào dám cả gan nẫng tay trên của mình. Sau một thời gian điều tra thì biết được thằng ấy cùng tuổi, đang học ở trường nghệ thuật Harmony. Yoo Chun kéo cả hội đến cổng trường nó đứng đợi, đến khi nó tan học, túm vào một góc oánh nhau tơi bời khói lửa. Đánh đến mệt thì cả bọn nằm quay đơ ra. Thằng ở trường Harmony vừa lấy tay quệt máu trên miệng, vừa thở hổn hển hỏi:
- Chúng mày đánh xong rồi, có thế cho tao biết tại sao lại tới đây đánh tao chưa?
- Sao mày lại cướp mất bạn gái của tao? - Yoo Chun cũng hổn hển hỏi lại, cố nén cười khi nghe thấy giọng nói của thằng mặt tròn xoe ấy.
- Đứa nào? - Nó trợn mắt lên.
- Jung Soo Yeon.
- Nó bảo với mày là bây giờ nó đang hẹn hò với tao ấy hả?
- Chứ không tao đến đây tìm mày làm gì?
- Con này khôn thật, một mũi tên bắn trúng hai đích. - Thằng ấy cười khẩy một cái - Mày bị nó lừa rồi. Nó đá tao cách đây một năm rồi cơ. Thế là giờ tao với mày vừa không biết nó đang cặp với thằng nào, lại tự động đánh nhau như điên nữa.
Sau đấy, 5 thằng lôi nhau đi uống rượu. Thằng mặt tròn ấy nói nó tên Jun Su, đang học thanh nhạc ở trường Harmony. Uống hết 7 chai, Yun Ho hỏi: "Muốn chơi với tụi tao không?". Nó suy ngẫm một hồi rồi gật đầu. Jae Joong hứng chí, đòi đặt tên nhóm. Đúng lúc ấy, trên TV phát một chương trình có TVXQ biểu diễn. Jun Su bảo: "Nhóm kia tên tiếng Hàn là Dong Bang Shin Ki đấy". Yoo Chun nhìn nhìn, hỏi: "Cũng 5 người à?" Thằng nhóc Chang Min lẩm bẩm: "Tên gì mà dài thế? Đông Bang với chả Tây Hội." Thế là Jae Joong đập bàn cái rầm, nói :"Đúng rồi, cứ thế đi. Tây Hội Shin Ki!"
Đó cũng là thời điểm nam chính gặp nữ chính của chúng ta. Ở trường Sky của Yoo Chun có thông lệ, học sinh lớp 10 sẽ được gặp gỡ và giao lưu với những cựu học sinh có thành tích tốt và hoạt động nổi bật cuả các khoá trước. Trong số cựu sinh ấy có Han Mi Rin, một cô gái được các giáo viên khen là rất xuất sắc, học giỏi toàn diện, lại tích cực tham gia các hoạt động toàn thể, còn viết báo, thậm chí lại hát rất hay. Đã tốt nghiệp với bằng Giỏi và đỗ vào đại học Kyung Hee, nhưng bảo lưu kết quả để đi year-out một năm. Yoo Chun lúc nghe giới thiệu thì tặc lưỡi, nói là chỉ giỏi bịa chuyện, còn không thèm che miệng ngáp một cái rõ to. Nhưng rồi không thể ngậm miệng lại khi nhìn thấy chị gái ấy, cậu chủ Park cảm thấy sét lần này đánh mạnh hơn bao giờ hết, làm đảo lộn hết cả tim gan phèo phổi của cậu.
Vậy là cậu chủ Park lại nhờ vào mạng lưới điều tra gồm rất nhiều nhân viên dưới quyền bố mình, dõi theo chị gái ấy năm này tháng khác, thậm chí còn nhờ Chang Min làm gia sư phụ đạo để thi đỗ vào đại học Kyung Hee. Sau nỗ lực vượt bậc để đỗ đại học ấy, Yoo Chun lại càng dõi theo chị ấy nhiều hơn, vì giờ đã được học cùng trường. Khi Mi Rin tốt nghiệp đại học thì mạng lưới điều tra kia lại phải hoạt động để tránh mất dấu, để cậu chủ Park yên tâm chú ý học hành, tốt nghiệp. Sau đó, Yoo Chun dù học ngành kiến trúc nhưng lại về làm việc ở công ty may mặc của gia đình, chỉ để xin được căn hộ ở khu chung cư nơi Mi Rin ở. Câu chuyện tiếp theo diễn biến như thế nào, các bạn đều đã biết rồi nhé.
30/6/10
11/6/10
Câu lạc bộ Độc thân
hnay tính post CLB Độc thân, ai dè ở đây nó ko cho copy paste huhu, ngồi gõ lại 1 đống như thế vào đây thì thà chết còn hơn
thôi thì lại nói chuyện linh tinh vậy
chiều nay ngồi xem Tôn Ngộ Không, bỗng nhận ra đúng là lớn lên tư tưởng mình khác đi nhiều thật. lúc bé xem ko biết j` là fải, nhg h suy nghĩ của mình cũng lạ cơ. tất nhiên 4 thầy trò Đường Tăng ai chả biết là ng` tốt, nhg h mình thấy ko thik ông Đường Tam Tạng ấy tí nào. hồi trc' thì thik ông ý cái tội đẹp trai hiền lành, h chỉ thấy đấy là 1 thằng vô dụng, ăn ko ngồi rồi, lại có cái tật quá tin ng`, cứ đi tin yêu quái rồi lại trak cứ Ngộ Không cực kỳ vô lý.
bây h fim ảnh ng` ta chuộng diễn thật, diễn tự nhiên. fim ngày xưa diễn như diễn tuồng, chèo, cải lương ý, tay cứ múa múa, nhìn fát buồn cười. thấy cả fim có mỗi ông khỉ với ông lợn là diễn thật nhất. ya, ta là fan của bác Lục Tiểu Linh Đồng.
ngày mai thi Nghiên cứu Khoa học mà h ta vẫn ngồi đây lảm nhảm hicccccc
thôi thì lại nói chuyện linh tinh vậy
chiều nay ngồi xem Tôn Ngộ Không, bỗng nhận ra đúng là lớn lên tư tưởng mình khác đi nhiều thật. lúc bé xem ko biết j` là fải, nhg h suy nghĩ của mình cũng lạ cơ. tất nhiên 4 thầy trò Đường Tăng ai chả biết là ng` tốt, nhg h mình thấy ko thik ông Đường Tam Tạng ấy tí nào. hồi trc' thì thik ông ý cái tội đẹp trai hiền lành, h chỉ thấy đấy là 1 thằng vô dụng, ăn ko ngồi rồi, lại có cái tật quá tin ng`, cứ đi tin yêu quái rồi lại trak cứ Ngộ Không cực kỳ vô lý.
bây h fim ảnh ng` ta chuộng diễn thật, diễn tự nhiên. fim ngày xưa diễn như diễn tuồng, chèo, cải lương ý, tay cứ múa múa, nhìn fát buồn cười. thấy cả fim có mỗi ông khỉ với ông lợn là diễn thật nhất. ya, ta là fan của bác Lục Tiểu Linh Đồng.
ngày mai thi Nghiên cứu Khoa học mà h ta vẫn ngồi đây lảm nhảm hicccccc
9/6/10
Đau bụng
chả hiểu sao mình lại đau bụng, đau quằn quại nữa chứ. mua cả 1 lon birdy uống mà ko lại, thậm chí còn thấy say say =.=
hum qua lò mò qua yaoiland, mới bik là có cả couple Kid-Conan với Hattori-Conan. cái này đúng là mình ko ngờ, hự. ko, mình ko chấp nhận, dù có là fangơ cũng ko chấp nhận, ta chỉ có Shinichi-Haibara thôi.
cơ mà nói đến Conan, mình vẫn chưa mua tập 67 huhu
hnay Lộc đỉnh ký lại thấy mặt anh hoàng thượng ròy, thik thik. mình với bạn Phong Bụi đều thấy cái cak anh ý nhìn thằng Vi có chút ko bt, thế là 2 đứa lại ngồi mơ ra 1 couple mới. cơ mà thật tiếc là thằng Vi nó lại là ng` bt.
cũng lạ nha, xem fim này đã thế rồi, a ý lại còn chết cái danh Cố Tích Triều, mà trc' đến h có thấy ở đâu kêu Chung Hán Lương có vấn đề về jới tính đâu ta.
nhg cái làm mình chú ý trong Lộc đỉnh ký đấy là Trịnh Khắc Sảng. cái vai mà đối với ng` xem fim thì là 1 tên vô lại, đối với fangơ thì là kẻ làm mất hình tượng Tiếu Khuynh Vũ, còn đối với mình thì... "huhu a ý thật là đáng thg. tên họ Vi kia sao cứ thik hãm hại công tử của tui vậy?" chả ảnh hưởng j` đến hình tượng Vô Song công tử của mình cả, nhìn còn thấy iu mới chết chứ.
ha, cái fim này hay nha. tề tựu 2 bạn thụ vô cùng nổi tiếng he
--------------------------------------
1 vài hôm nữa sẽ post lại CLB độc thân lên đây
hum qua lò mò qua yaoiland, mới bik là có cả couple Kid-Conan với Hattori-Conan. cái này đúng là mình ko ngờ, hự. ko, mình ko chấp nhận, dù có là fangơ cũng ko chấp nhận, ta chỉ có Shinichi-Haibara thôi.
cơ mà nói đến Conan, mình vẫn chưa mua tập 67 huhu
hnay Lộc đỉnh ký lại thấy mặt anh hoàng thượng ròy, thik thik. mình với bạn Phong Bụi đều thấy cái cak anh ý nhìn thằng Vi có chút ko bt, thế là 2 đứa lại ngồi mơ ra 1 couple mới. cơ mà thật tiếc là thằng Vi nó lại là ng` bt.
cũng lạ nha, xem fim này đã thế rồi, a ý lại còn chết cái danh Cố Tích Triều, mà trc' đến h có thấy ở đâu kêu Chung Hán Lương có vấn đề về jới tính đâu ta.
nhg cái làm mình chú ý trong Lộc đỉnh ký đấy là Trịnh Khắc Sảng. cái vai mà đối với ng` xem fim thì là 1 tên vô lại, đối với fangơ thì là kẻ làm mất hình tượng Tiếu Khuynh Vũ, còn đối với mình thì... "huhu a ý thật là đáng thg. tên họ Vi kia sao cứ thik hãm hại công tử của tui vậy?" chả ảnh hưởng j` đến hình tượng Vô Song công tử của mình cả, nhìn còn thấy iu mới chết chứ.
ha, cái fim này hay nha. tề tựu 2 bạn thụ vô cùng nổi tiếng he
--------------------------------------
1 vài hôm nữa sẽ post lại CLB độc thân lên đây
8/6/10
Mào đầu
Chỉ một vài dòng ngắn gọn thôi
Bạn Fan là 1 bạn rất là lười: lười design, lười viết,....túm lại là lười đủ thứ. Nhg bỗng 1 hôm bạn ham hố a dua làm blog cho "bằng bạn bằng bè". vậy nên những thứ có trong blog của bạn Fan chỉ là những thứ linh tinh có lẽ ko ai thèm qtâm, chỉ là những j` bạn Fan muốn viết, muốn up hay quá bức xúc ko thể kiềm nén nổi hoặc, dù rất chi là hiếm, đôi khi cảm xúc dâng trào.
vì bạn nói trc' là bạn lười thế nên blog của bạn sẽ rất ít khi đc cập nhật hehe
bạn ngĩ vậy là đủ rồi
bibi những bạn nào ngồi đọc mấy câu này
Bạn Fan là 1 bạn rất là lười: lười design, lười viết,....túm lại là lười đủ thứ. Nhg bỗng 1 hôm bạn ham hố a dua làm blog cho "bằng bạn bằng bè". vậy nên những thứ có trong blog của bạn Fan chỉ là những thứ linh tinh có lẽ ko ai thèm qtâm, chỉ là những j` bạn Fan muốn viết, muốn up hay quá bức xúc ko thể kiềm nén nổi hoặc, dù rất chi là hiếm, đôi khi cảm xúc dâng trào.
vì bạn nói trc' là bạn lười thế nên blog của bạn sẽ rất ít khi đc cập nhật hehe
bạn ngĩ vậy là đủ rồi
bibi những bạn nào ngồi đọc mấy câu này
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)